Qua Hàng Mã, chẳng định mua gì ngoài một thứ duy nhất là bao lì xì. Gần như toàn bộ cửa hàng của Hàng Mã và các phố lân cận tràn ngập bao lì xì đỏ với các hình ngộ nghĩnh và chữ tượng hình, và nói chung là đẹp, nhưng đều là hàng Trung Quốc. Hỏi hàng Việt Nam thì ai cũng lắc đầu quầy quậy không có, bảo rằng Việt Nam có ai in đâu
Tìm mỏi mắt thì cuối cùng cũng mua được 1 mẫu duy nhất in hình cô gái cầm-kỳ-thi-họa với dòng chữ chúc Tết tiếng Việt. Không được đẹp lắm, in hơi nhòe, hình cô gái thì mang tính truyền thống nhưng có lẽ cũng hơi khó hấp dẫn trẻ em. Nhưng dẫu sao vẫn là bao lì xì của Việt Nam. Hy vọng đây không phải là hàng Tàu in tiếng Việt
Đi mua đệm và quây nôi cho Minh Lam. Cái quây màu hồng đẹp lung linh, 490k. Cái quây màu xanh trông có vẻ “gia công” hơn, 190k. Cái màu hồng là của Trung Quốc, còn cái màu xanh là của Việt Nam. Tất nhiên, hàng Việt Nam được chọn.
Vì sao chỉ là những thứ bé tí như bao lì xì mà Việt Nam cũng phải nhập của Trung Quốc? Vì sao cái quây nôi đơn giản của Minh Lam hàng của Tàu lại trông lung linh thế, mà hàng Việt Nam mình trông “rởm đời” thế? Chắc chắn không phải do mình không làm được, nhưng vì sao không làm? và vì sao không làm đẹp?
Học tập nhà anh Dương dạy con cứ cái gì có chữ Tàu là không mua, không lấy, nhà mình cũng sẽ đào tạo Minh Lam. Kể cũng khó, vì hàng Tàu tràn ngập Việt Nam, vừa rẻ vừa đẹp. Phải bắt đầu luyện từ mình, từ việc bỏ thói quen tham hàng rẻ. Cứ 1 triệu người như mình, anti hàng Tàu, thì may ra có 1 triệu đứa như Minh Lam trong tương lai anti hàng Tàu, thì may ra mới thay đổi được bộ mặt hàng hóa nước ta.




1 comment
Comments feed for this article
Tháng Hai 15, 2010 lúc 2:44 chiều
Cậu Hiệp
Haizz, cô Hương mua toàn phong bao Tàu :”>